Diễn đàn 12c2 Trung Học Phổ Thông Nông Cống 1

Chào mừng mọi người đã tham gia vào forum 12c2 , Diễn đàn là cầu nối các thành viên 12c2 trên khắp mọi nơi với nhau
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Latest topics
Video
Watch videos at Vodpod and more of my videos
September 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 85 người, vào ngày Mon Feb 21, 2011 9:58 am

Share | 
 

 Café, nhớ và quên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
mycomputer
LEVEL 6
LEVEL 6


Tổng số bài gửi : 62
Points : 186
uy tín người gửi : 0
Join date : 03/08/2013

Bài gửiTiêu đề: Café, nhớ và quên   Wed Dec 10, 2014 3:25 pm

Em có tiếc gì đâu những phút đợi chờ người thương của em sẽ đến. Nhưng mà em cứ chờ hoài, chờ mãi, chẳng có người thương nào lai vãng đến bên cuộc đời em.
Những ngày này em cứ thấy phí hoài tuổi thanh xuân làm sao ấy, anh ạ!

Tối cuối tuần, em ăn mặc gọn gàng, môi xinh, tóc xinh, phóng xe ra đường tìm đến một quán cafe sâu trong ngõ. Cafe Thị quán mộc mạc, giản dị và khiêm nhường như đúng cái tên gọi của nó vậy. Quán vắng khách, và em ngồi cafe một mình.

Cốc latte của em tan dần trong miệng, mà cái vị cô đơn lạc lõng của em mãi vẫn chưa tan. Sao hoài vẫn chưa tan anh ạ!

Thú thật, em thích mấy quán cafe trang trí đẹp mắt, mở một playlist nhẹ nhàng dễ chịu, đồ uống vừa đủ đậm đà, và nhất là quán khuất sâu trong ngõ tránh ồn ào huyên náo. Nhưng quả thật, nếu đi một mình thì em bị sự cô đơn bóp nghẹt đến chết mất thôi.

Em đang sống những ngày của tuổi 20, mà sao tâm hồn của em già nua cằn cỗi như một "bà già đau khổ". Em cứ ngồi một mình một điện thoại, màn hình sáng trưng, cốc latte nguội dần, vơi dần, mà buồn của em cũng vẫn hoài chẳng vơi...



Em ước có một tin nhắn đi lạc cho em tủm tỉm cười một nụ. Em ước có một cuộc gọi hối hả phía bên kìa:

"Em đang ở đâu đấy? Anh vừa đi làm về. Em đã ăn gì chưa? Chúng mình đi ăn nhé?"

Xong em sẽ nói là em đang ngồi chờ anh ấy, ở một quán cafe yên tĩnh đến là đẹp xinh.

"Vậy chờ anh một lát, anh qua ngay!"

Em có tiếc gì đâu những phút đợi chờ người thương của em sẽ đến. Nhưng mà em cứ chờ hoài, chờ mãi, chẳng có người thương nào lai vãng đến bên cuộc đời em.

Thế có buồn không anh?



Em đang sợ, những ngày này và những ngày sắp tới, em nhắc đến anh nhưng lại không thấy nhớ anh nhiều nữa. Ngộ thật đấy! Đáng lý ra em nên vui, vì người muốn quên cũng sẽ được quên. Nhưng em lại thấy tiếc, có lẽ là tiếc thương cho quá khứ đã dành nhiều ngày buồn của em, tiếc thương cho sự ấm áp nơi anh em vẫn hoài chưa có được... Em bỗng sợ quên mất anh, như quên mất một vệt gió thoảng qua cuộc đời mình nhẹ nhàng lắm. Em bỗng sợ quên mất anh, như quên mất rằng em cũng cũng từ khờ khạo yêu thương anh nhiều lắm.

Em sợ lắm. Sợ anh ấy là một người mới đến sẽ thay thế anh yêu em, rồi bóng hình anh sẽ mãi mãi ở xa em, xa lắm!

Em có tham lam quá không?

Rồi anh ấy sẽ đủ chân thành cho em biết, quên anh không phải là điều gì khó khăn lẫn buồn khổ. Quên được anh thì tốt, đúng không anh?

Đúng không em?

(Sưu tầm)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Café, nhớ và quên
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn 12c2 Trung Học Phổ Thông Nông Cống 1 :: TÂM SỰ :: tình yêu-
Chuyển đến